TÌNH BẠN
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 


Rechercher Advanced Search

Keywords

thoi  

Latest topics
» TRÊN ĐƯỜNG LỮ THỨ
Thu Dec 07, 2017 5:14 pm by minhsn12

» ĐIỆU BUỒN NĂM CŨ
Sun Dec 03, 2017 3:29 am by minhsn12

» TRI ÂN THẦY CÔ
Sat Dec 02, 2017 3:08 am by minhsn12

» CHƯA ĐẾN NỖI NÀO
Tue Nov 28, 2017 4:14 am by minhsn12

» THU NIKKO-JAPAN
Sat Nov 11, 2017 7:58 pm by minhsn12

» TRĂNG XANH
Sun Oct 15, 2017 8:37 pm by minhsn12

» SỰ ÁC
Sun Oct 15, 2017 12:44 am by minhsn12

» TRẮNG ĐEN
Thu Sep 28, 2017 2:51 am by minhsn12

» NẠN NHÂN BÃO LỤT
Fri Sep 08, 2017 1:30 am by minhsn12

December 2017
MonTueWedThuFriSatSun
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031

Calendar Calendar

Affiliates
free forum


KHÚC CHIỀU; KHÚC CHIỀU XUÂN; ĐỢI KHÚC XUÂN TÌNH

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

KHÚC CHIỀU; KHÚC CHIỀU XUÂN; ĐỢI KHÚC XUÂN TÌNH

Bài gửi by hathai on Fri Jan 11, 2013 2:43 pm

KHÚC CHIỀU

Bài xướng:
nguyễn vô cùng

1.
Mấy chục năm rồi xa chốn cũ
Ngỡ ngàng cứ tưởng mới vừa qua
Chói chang nắng đổ giàn hoa úa
Thầm lặng người đi sóng lệ nhòa
Nỗi nước tim mòn thân lữ thứ
Cung đàn máu rướm bản du ca
Chân mây vẫn ngóng mùa sum họp
Đất cũ hồi sinh kịp bóng tà

2.
Tà dương thấp thoáng cuối non tây
Xao xác chim kêu gợi những ngày
Ngõ tối mẹ cầu cơn gió lặng
Rừng sâu con đếm nỗi buồn lay
Một trời đổ vỡ tràn năm tháng
Hai tiếng thương đau lấm mặt mày
Đổi chủ quê mình ra xứ lạ
Cho người tan tác mảnh hồn say

3.
Mảnh hồn say khướt trời xa lắc
Ta mãi ôm chi một phiến sầu
Rời rã vai gầy lưng núi thẳm
Chập chờn mộng dữ trắng canh thâu
Cồn xưa khói tỏa cay bờ mắt
Dặm khách sương chan bạc mái đầu
Son phấn tuồng đời ghê mặt vẽ
Cười khan mà dấu cõi lòng đau

4.
Dấu cõi lòng đau giữa chợ chiều
Nghe chừng phố xá cũng cô liêu
Nắng chưa đủ ấm ngày mau tắt
Tình vẫn dâng đầy bóng vội xiêu
Rượu vắng tri âm thành đắng ngắt
Đàn chùng lạc điệu cũng buồn thiu
Mày râu phờ phạc đời ly khách
Bến nước soi gương thẹn ít nhiều

5.
Ít nhiều cũng một thời chinh chiến
Còn thoảng bên tai tiếng đạn gầm
Xung trận máu tràn cơn bão lửa
Hạ màn hồn đọng nỗi buồn câm
Biết câu thế sự là mây thoảng
Sao kiếp nhân sinh tựa sóng ngầm
Từng đợt xô ta về đảo vắng
Quanh mình ôi cả biển sầu ngâm!

6.
Ngâm khúc thơ xưa những thẹn thùng
Đâu giòng máu Việt trước thù chung
Binh thuyền phá Hán tài thao lược
Chiến mã bình Mông chí vẫy vùng
Thế nước cheo leo bờ vực thẳm
Lòng người chới với nỗi lao lung
Trong đêm chợt thấy từ muôn ngả
Ánh lửa yêu thương nổi bập bùng

7.
Bập bùng ánh đuốc hay lời hẹn
Một sáng hoan ca dậy đất trời
Vén áng mây mù cho nắng dọi
Khai dòng lệ ứ để sầu vơi
Đem trang sử cũ soi hồn nước
Lấy trái tim son dệt mộng đời
Đường dẫu thác ghềnh chân có mỏi
Lòng quê xin giữ đến tàn hơi

8.
Hơi ấm trao nhau phút chuyển mùa
Người về dựng lại mái nhà xưa
Thềm hoang mấy độ tầng rêu phủ
Vách trống bao phen ngọn gió lùa
Biết ánh tà dương gần xế bóng
Mà tình cố lý chẳng già nua
Nghe chăng tiếng vọng từ xa thẳm
Một dãi cơ đồ bỏ nắng mưa

9.
Nắng mưa chẳng nhạt tình non nước
Xiết chặt bàn tay nối mộng lành
Mở cửa tự do trời biển rộng
Gieo mùa nhân ái ruộng đồng xanh
Chồi non thế hệ dần thêm lá
Lộc biếc dân sinh sẽ đậm cành
Khi trái tim mang giòng máu Việt
Quay lưng ngoảnh mặt hỏi sao đành

10.
Hỏi sao đành đoạn, hỏi riêng ai
Gẫm cuộc trăm năm được mấy dài
Rõ mặt, hư danh còn luẩn quẩn
Tàn đêm, ảo mộng cứ dằng dai
Dẫu hồn cố thổ thường vương vấn
Song bước ly hương vẫn miệt mài
Quán trọ bên trời bao thổn thức
Mơ mòng đất mẹ một ngày mai

nguyễn vô cùng


KHÚC CHIỀU XUÂN

Bài họa:
Hạ Thái Trần Quốc Phiệt

1.
Ướm hỏi bao giờ tàn dấu cũ?
Vết đà in bước dẩm chân qua
Đỉnh sầu phơi nắng mưa vàng võ
Nước mạt chìm sương khói nhạt nhòa
Biển réo sóng gầm vang tiếng dội
Gió lùa mây lướt vọng lời ca
Hắt hiu nỗi đoạn trường tăm tối
Nhợt nhạt loang theo bóng xế tà

2.
Xế tà chầm rãi xuống bờ tây
Cánh nhạn bơ vơ lạc cuối ngày
Sương với mù cao tầng lững thững
Mây đùn đỉnh biếc ngọn lung lay
Chiêu hồn hoài vọng u hoài mắt
Hát khúc tương giao méo mó mày
Quán trọ mỏi mòn thương cố quận
Chiều rơi buồn bã thấm men say

3.
Men say gợi một khung trời nhớ
Bóng phố xa xăm rướm lệ sầu
Nào núi rừng im chìm bóng tối
Và sông biển động lạc đêm thâu
Vườn heo vắng vẻ hiu bờ ngõ
Núi tạnh chon von hắt đỉnh đầu
Nỗi đắng cay cùng trăm vạn nẻo
Ngập tràn chất ngất triệu niềm đau

4.
Niềm đau nhức nhối sáng trưa chiều
Bóng tối u hoài phủ tịch liêu
Con tim khắc khoải ù cơn nhức
Thân thể tiều suy vẹo bước xiêu
Chén rượu trần tình ly chuốc cạn
Bát cơm dâng tạ hạt bòn thiu!
Kiếm gãy tay cùn thân diện bích
Đành thôi ôm hận nói chi nhiều

5 .
Nói chi nhiều oái oăm tàn cuộc!
Tiếng vọng hồn thiêng mãi thét gầm
Thì đã tỏ - phường gian: ngọng... điếc
Và còn biết - lũ bạo: mù... câm
Qua sông nín thở đời im ắng
Xô đất vùng lên sóng cuộn ngầm
Cơn bão xoay chiều vần thế cuộc
Tiếng hờn nhược tiểu khắt lời ngâm

6.
Ngâm kỹ niềm đau, ván đóng thùng
Góp bao cay đắng nỗi niềm chung
Đời xưa phá Tống qua toàn cõi
Mà tại... dâng Quan, rút cả vùng
Bán nước phường chèo mong giữ ghế
Ham quyền đám hát hám ăn lung
Lòng căm âm ỉ từ trăm họ
Sẽ đốt lên cao lửa cháy bùng

7.
Bùng lên oanh liệt khắp nơi nơi
Đứng thẳng hiên ngang giữa cõi trời
Xé đám mây mù che ánh thấp
Vun bầu nhiệt huyệt quét tàn vơi
Người đi lớp lớp dâng hồn nước
Sóng dậy trùng trùng ngập tiếng đời
Xoay bước ngoặc nhanh quay trở lại
Muôn lòng thanh thản với làn hơi

8.
Làn hơi nhân bản chuyển sang mùa
Vẽ lại cơ đồ non nươc xưa
Đường làng bướm lượn hoa trêu gió
Ngõ xóm cây vương chắn bão lùa
Xế bóng tà dương còn mẫn cán
Vẽ vòng nhật nguyệt dẫu già nua
Gom bao chí lớn trong thiên hạ
Nên lũy thanh cao chận gió mưa

9.
Gió mưa thuận hướng đời hoan hỷ
Chung đắp bồi xây mộng tốt lành
Giữa cõi thênh thang trùng hoa thắm
Một trời rộng rãi điệp rừng xanh
Nghe trong lòng đất đâm chồi nụ
Và giữa nhân gian trẩy lá cành
Máu mủ rồng tiên quay lại cội
Thiết tha hoài vọng bỏ chi đành

10.
Đành bỏ đằng sau, hởi những ai
Bao nhiêu gian khổ tháng năm dài
Sử xanh hậu thế còn ghi lại
Tà thuyết giáo điều hết sống dai
Gấm vóc giang sơn cần bảo vệ
Sông hồ biển cả phải vun mài
Vần thơ vỡ rạn từ tâm huyết
Rạng ánh xuân nồng một sớm mai.

Hạ Thái Trần Quốc Phiệt

ĐỢI KHÚC XUÂN TÌNH

Bài họa:
Dương Hồng Kỳ
1.
Nhiều khi mắt ứa lệ chan hòa,
Nhớ quãng đường dài dấu bước qua.
Gót lạnh chân mòn nay mỏi mệt?
Mộng xưa ngày cũ đã phai nhòa?
Ý thơ vẫn đó, không vần họa,
Nhạc khúc còn đây, thiếu tiếng ca
Núi cách sông ngăn, đời cách biệt,
Hoàng hôn phản chiếu ánh dương tà

2.
Tà dương phủ kín phía trời tây
Bảng lảng vàng tia nắng tiễn ngày
Ríu rít từng đàn chim cánh lướt,
Rung rinh ngàn lá gió chiều lay.
Chôn lòng hoài bão không đành dạ,
Đếm tuổi lưu vong bỗng nhướng mày
Nhìn cánh hoa tàn, khô xác bướm,
Môi mềm rượu ngọt thế mà say!

3.
Say vùi trong ngõ tối chìm sâu?
Nặng trĩu trần ai một kiếp sầu.
Gối chiếc bàng hoàng bên trống vắng,
Hồn hoang buốt giá giữa đêm thâu.
Bão giông nổi sóng mưa tuôn mái,
Sương gió sờn vai tuyết nhuộm đầu.
Lốc cuốn mang đi từng ước mộng?
Còn chăng niềm nhớ cõi thương đau!..

4.
Đau lòng tựa nắng tắt ban chiều,
Bóng tối về đây với tịch liêu.
Lá rụng tơi bời mưa thác lũ,
Nến mờ hiu quạnh mái tranh xiêu.
Vang lời ru trẻ câu trầm bổng,
Nhẹ bước chân người ngõ vắng thiu.
Ngẫm lại tình đời nghe đắng ngắt!
Niềm vui quá ít, nỗi buồn nhiều…

5.
Nhiều khi nghe đó, tiếng âm thầm,
Nhức nhối bên tai tựa thét gấm.
Ngắm nỗi oan khiên sao khó nói,
Nhìn dây nghiệt chướng cũng đành câm!
Từng điều phi lý còn nguyên vẹn,
Lắm chuyện bất công vẫn ẩn ngầm.
Thế thái nhân tình ai đoán được?
Suy tư thức giấc mãi trầm ngâm.

6.
Ngâm thân bể ái thẹn và thùng,
Chí hướng đi cùng, chẳng bước chung.
Chán ngấy đành xin ôm chí nhụt,
Lợi đâu cho dẫu quyết tâm vùng!
Thâm ân nghĩa đó quên hay nhớ?
Đại oán ai kia lạc vẫn lung!
Còn đấy sân si đầy hỉ nộ,
Lửa lòng nóng bốc cháy lên bùng…

7.
Bùng lên khói lửa tít mù khơi,
Thù hận như nghi ngút tận trời.
Nước chảy nhưng bình sinh chẳng đổi,
Đá mòn mà oán khí chưa vơi!
Phù du phiếm đãng vui cùng gió,
Yếm thế bi quan thẹn với đời!
Sự thế ra sao luôn khát sống,
Nguyện xin thở mãi nếu còn hơi.

8.
Hơi Xuân cảm được phút giao mùa,
Lượn khắp vòm trời cánh én xưa.
Dưới khóm mai gầy hoa nhụy hé,
Qua khe cửa mở gió mai lùa.
Yêu đời dẫu chẳng còn trai trẻ,
Khát sống nên chưa phải lão nua.
Trưa sáng trà thơm, chiều tối rượu,
Mặc trời thay đổi nắng hay mưa.

9.
Mưa còn khao khát cảnh thanh bình,
Tưới đẫm mồ hôi mảnh đất lành.
Thương chốn hiền hòa cây lá thắm,
Nuôi dân no ấm lúa mùa xanh.
Vàng tia nắng ấm soi vườn tược,
Sáng ánh trăng trong chiếu lá cành.
Thế cục xoay vần nên phải chịu,
Xa quê vĩnh viễn mấy ai đành?

10.
Đành tâm nghĩa tuyệt hỏi thầm ai,
Hờ hững từng năm tháng lướt dài.
Tai họa tràn lan sầu vẫn ngập,
Chiến chinh vùi dập khổ còn dai.
Mộ bia khắc rõ câu thương tiếc,
Tảng đá ghi sâu dấu kiếm mài.
Đợi gió Xuân về xua bão táp,
Nở trong giông tố nụ hoàng mai.

Dương Hồng Kỳ

hathai

Tổng số bài gửi : 33
Join date : 19/12/2012

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: KHÚC CHIỀU; KHÚC CHIỀU XUÂN; ĐỢI KHÚC XUÂN TÌNH

Bài gửi by hathai on Sun Jan 13, 2013 5:49 pm

Bài họa
Trần Lệ Khán
h

1.
Thảng thốt nhớ về miền đất cũ
Nhiều năm xa cách bởi can qua
Trang đời nắng trải hoa phai săc
Gánh nặng chiều buông bóng đổ nhòa
Sóng nổi đất bằng dìm mái ấm
Nhạc trầm nốt lặng bặt tình ca
Châu về Hợp Phố…bao giờ nhỉ?
Tìm lại rằm xưa-đẹp nguyệt tà

2.
Tà khói chiều dâng lợt ánh tây
Cánh chim xa tổ đã bao ngày
Mang thân xứ lạ niềm ai oán
Mòn gót quê người nỗi lắt lay
Một thủa quân hành gầy dáng liễu
Hai kỳ chinh chiến bạc chân mày
Vườn trăng án sách từ chia biệt
Hoài vọng tim sầu ngậm lệ say

3.
Rượu chẳng say lòng người lữ thứ
Thơ không ngọt ý khách mang sầu
Bôn ba cuộc sống thương thân lẻ
Khắc khoải canh trường lạnh giấc thâu
Dãi gió dầm mưa phai thắm má
Gội sương phơi nắng tuyết pha đầu
Trường đời sân khấu đâu chân-giả
Ai biết nụ cười nghẹn nỗi đau

4.
Cười ngẹn nỗi đau tím ánh chiều
Chợ tàn phố vắng lạnh hoang liêu
Tắt nguồn nắng ấm tim băng giá
Nặng gánh u hoài bóng ngả xiêu
Vắng bạn nghiêng bầu ly cạn cạn
Không đàn giỗ giấc ngủ thiu thiu
Một thân đơn độc đường thăm thẳm
Nhìn áng mây bay gửi nhớ nhiều

5.
Nhớ nhiều ngang dọc nơi binh biến
Áo chiến mờ trong khói lửa gầm
Những tưởng vinh danh mừng trận thắng
Nào ngờ uất khí nghẹn lời câm
Nương dâu chợt biến đồng bông cỏ
Bãi biển cồn lên sóng dữ ngầm
Sau trước chẳng như lời một hứa
Khiến lòng suy ngẫm mãi trầm ngâm

6.
Ngâm tiếng vang to bởi rỗng thùng
Danh từ hoa mỹ nói chung chung
Non sông một giải đau thương cắt
Nhà cửa muôn dân lạnh lẽo vùng
Bánh vẽ tưởng ngon dằm chát đắng
Niềm tin lầm đặt chốn mông lung
Nam Kha tỉnh giấc buồn thân thế
Thiêu hết ngày xanh lửa hận bùng

7.
Hận bùng nhưng chợt nguôi lòng hận
Mở rộng lòng nhân tạ đức trời
Trải ánh dương hồng xua bóng tối
Thổi làn gió mát nén buồn vơi
Sử xưa viết tiếp trang tươi mới
Tuổi xế chung tay dệt cuộc đời
Ghềnh thác vượt lên cùng gắn bó
Tình nhà nghĩa nước ấm làn hơi


8.
Hơi thở hồi sinh nối tiếp mùa
Trở về làng cũ chốn quê xưa
Mái xô lỗ chỗ soi hoa nắng
Tường nứt liêu xiêu lạnh gió lùa
Dẫu đã đường đời chia nửa bóng
Thêm yêu đất mẹ át vòng nua
Vườn trăng gác gió tình nghiên níu
Dựng lại cơ đồ mát móc mưa

9.
Mưa đượm núi sông đẹp nét tranh
Quê hương gió trải ngát hương lành
Bang giao bốn biển tình thêm thắm
Liên kết năm châu nghĩa mãi xanh
Để gốc tre già ươm lộc búp
Vươn thân măng mởn tiếp đan cành
Cháu con Âu-Lạc xây đời mới
Là chủ tương lai chuyện đã đành

10.
Đã đành thỏa nguyện khắp ai ai
Ba vạn sáu ngàn nhật nguyệt dài
Phú quý cũng như làn gió thoảng
Công danh khó níu tiếng cười dai
Hồn thiêng đất Tổ dâng ngòi viết
Sĩ khí lòng nghiên đượm mực mài
Giông tố qua đi trời lại sáng
Vầng hồng rực rỡ nắng ban mai

Trần Lệ Khánh








hathai

Tổng số bài gửi : 33
Join date : 19/12/2012

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: KHÚC CHIỀU; KHÚC CHIỀU XUÂN; ĐỢI KHÚC XUÂN TÌNH

Bài gửi by hathai on Sun Jan 27, 2013 5:27 pm


KHÚC XUÂN XƯA

1.
Đã biết còn đâu ngày tháng cũ
Mộng tàn theo gió chướng đi qua
Quê hương cách biệt đang sầu khổ
Giọt lệ buồn thương có xóa nhòa?
Bến cũ sông xưa im tiếng hát
Xóm nghèo đêm vắng bặt lời ca
Hoen môi lệ đắng trang tình sử
Chấp bút lần theo bóng ngả tà.

2.
Ngả tà lạnh ngắt hướng trời Tây
Lữ khách bơ vơ những tháng ngày
Mây trắng thẫn thờ chiều nắng vội
Lá vàng xao xác khói sương lay
Tha phương làm kiếp lưu đày khách
Cầu thực độ thân dấu thẹn mày
Rượu đắng chuốc thêm vài cốc nữa
Cho vơi đời tủi giữa men say.

3.
Men say quên tạm bao nhung nhớ
Bao nỗi hờn căm thấm giọt sầu
Nước loạn ngôi thay trào sóng dữ
Nhà tan của mất ngập trời thâu
Soi gương hóp má thâm quầng mắt
Nhìn ảnh mồi da luống tuổi đầu
Nuối tiếc một thời hưng thịnh cũ
Ngẫn ngơ trăm mối ruột gan đau.

4.
Gan đau nhức nhối những trăm chiều
Bối cảnh nhuộm màu ngó tịch liêu
Phố vắng đèn khuya hiu hắt ngủ
Canh dài gác nhỏ lạnh lùng xiêu
Bờ đê ruộng lúa vườn hoang quạnh
Làng mạc cây đa ngõ vắng thiu
Nỗi nhớ choàng lên năm tháng cũ
Còn đây dĩ vãng mến thương nhiều.

5.
Thương nhiều bao lớp trai thời chiến
Từng lớp người đi dậy thét gầm
Những tưởng mùa Xuân vang tiếng dội
Ngờ đâu sự thế ngọng lời câm
Thì thôi đành khép trang hùng sử
Máu vẫn bừng sôi mạch sóng ngầm
Mơ gót Kinh Kha mòn mõi quá
Chạnh lòng chuốc vận khúc tình ngâm.

6.
Tình ngâm như trống giục liên thùng
Oan nỗi đau nầy số phận chung
Một phút sai cờ đành thẹn mặt
Ba quân lạc nước phải khôn vùng
Sao đành cúi chịu đời quanh quẩn
Mà phải hùa theo cảnh ảo lung
Làm kiếp đọa đày thân khổ lụy
Gan đau ruột thắt lửa căm bùng.

7.
Căm bùng ngọn đuốc xưa thề hẹn
Sông núi liền nhau dưới cõi trời
Biển đảo cha ông luôn giữ trọn
Ba miền đất nước mãi không vơi
Con Rồng cháu Lạc gương Tiền Bối
Sử sách ngàn năm danh tiếng đời
Son sắt vun bồi lời nguyện ước
Vẹn toàn bờ cõi đến cùng hơi.

8.
Cùng hơi vắt sức chuyển theo mùa
Góp một bàn tay dựng mái xưa
Đất Mẹ ngập tràn người đói khổ
Quê Cha đầy ắp kẻ gian lùa
Lòng người dạ thú càng thâm độc
Thế thái nhân tình đến bạc nua
Một mảnh cơ đồ đang rách nát
Lạnh lùng trong bão tố mây mưa.

9.
Mây mưa còn giúp cho nguồn nước
Vạn vật thắm tươi sống mát lành
Thử hỏi nhìn đây bao giới trẻ
Tính ra còn đó lớp đầu xanh
Sao không phát triển thêm Dòng giống
Mà để phân chia cắt lá cành
Hỡi những hiền tài ra giữ nước
Đừng khoanh tay ngó chịu cam đành.

10.
Cam đành sao chụi thấu chăng ai?
Hơn bốn ngàn năm lịch sử dài
Nước Việt oai hùng luôn tỏa rạng
Tấm lòng son sắt mãi còn dai
Chân mòn gối mỏi không dừng bước
Tâm sáng trí cao vẫn giũa mài
Làm khách lưu vong nơi xứ lạ
Mong ngày đất Mẹ sáng trời mai.

Phùng Trần – Trần Quê Sơn
(Illinois-Jan- 2013)





hathai

Tổng số bài gửi : 33
Join date : 19/12/2012

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: KHÚC CHIỀU; KHÚC CHIỀU XUÂN; ĐỢI KHÚC XUÂN TÌNH

Bài gửi by hathai on Sun Jan 27, 2013 6:06 pm

KHÚC CẢM CHIỀU
Ô Thước Kiều Thập Thức
(mượn vận từ Khúc Chiều của tg nguyễn vô cùng)


Viễn xứ bâng khuâng hình bóng cũ
Quê người gửi mộng áng mây qua
Vời trông gác tía sương bàng bạc
Lại nhớ lều tranh khói nhạt nhòa
Chếnh choáng men đời cơn huyễn mộng
Trớ trêu miệng thế khúc hoan ca
Lòng quê một bước chân thêm nặng
Cố lý hoài trông ánh ác tà

Ác tà rụng xuống nhuốm niềm tây
Ráng níu hoàng hôn nhợt nhạt ngày
Xót kẻ ôm sầu tình chửa đặng
Thương người tựa cửa bóng khôn lay
Bẽ bàng trăng lạ cay làn mắt
Đau đáu nguyền xưa rũ nét mày
Giọt đắng quê người ai đã chuốc
Mà lòng ta vẫn chẳng buồn say

Buồn say ngàn dặm trời non nước
Giấc điệp còn đây vợi bớt sầu
Nỗi nhớ chan chan đầy gối lạnh
Cơn buồn rờn rợn suốt đêm thâu
Nuôi mơ hồ thỉ dầu xanh cỏ
Tỉnh mộng hoàng lương đã trắng đầu
Vẫn biết thói đời nhiều bạc bẽo
Vui ngoài , trong lại nhói tim đau

Tim đau tình nắng sớm mưa chiều
Bóng xế hong đầy nỗi tịch liêu
Biển vắng âm ba cơn khát vọng
Trời hoang nắng quái giọt nghiêng xiêu
Đơn cầm lạc lõng giây chùng phím
Độc ẩm tiêu tao miếng hẩm hiu
Mấy độ thu qua đời lữ thứ
Trông gương thôi cũng thẹn lòng nhiều

Lòng nhiều trắc ẩn cơn dâu bể
Vọng động hồn mê tiếng réo gầm
Danh lợi phù vân đà chẳng mộng
Phận đời hoa lạc cũng đành câm
Ván cờ cuộc thế chi toan tính
Con sóng lòng nhân mãi ngấm ngầm
Ào ạt quanh ta hoài lớp lớp
Hòa lòng biển vắng khúc buồn ngâm

Ngâm đoạn tình thi luống thẹn thùng
“Sơn hà Nam quốc” cũng lời chung
Bóng ma Nguyễn Ánh còn trêu chọc
Hào khí Trần Lê quyết dậy vùng
Nước đục bầy cò toan quấy quá
Nhà xiêu lũ chuột định lay lung
Đã nhen than ấm từ muôn trước
Cho lửa ngày mai lại thổi bùng

Thổi bùng ngọn lửa tan đêm lạnh
Ta lại cùng ta đứng giữa trời
Xua bóng mây mù khơi nguyệt tỏ
Xiết vòng tay ấm sưởi buồn vơi
Núi sông Hồng Lạc thêu tình nước
Giòng giống Rồng Tiên tạc nghĩa đời
Muôn dặm chim bằng dù lả cánh
Ngóng về đất mẹ ấm nồng hơi

Hơi lạnh dần tan ấm lại mùa
Cô lư mình lợp mái tình xưa
Mưa ngừng cợt mái bao lần giột
Gió hết đùa phên mấy trận lùa
Mơ giấc hương quan dù bóng cả
Níu vầng nhật lạc vớt già nua
Trầm luân san lấp ai chăng đó
Nợ để sơn hà trải gió mưa

Gió mưa chẳng vấy tình vàng đá
Bầu sữa chung chia giọt mát lành
Ươm hạt nhân tâm bừng nụ biếc
Cho vườn ái hữu rợp chồi xanh
Đã nghe đất dậy hương nồng cỗi
Mà thấy đời đơm quả trĩu cành
Máu đỏ , tóc đen giòng Lạc Việt
Nợ chi quay mặt để cho đành

Đành ôm giấc mộng cõi trần ai
Mãi bước ly hương nghẹn dặm dài
Cuộc thế luận đàm đà mấy thỏa
Miệng đời vướng bận hẳn còn dai
Lá bài vận số đang trôi nổi
Ngọn kiếm lương tri lại dũa mài
Nửa gánh tang bồng dù đã thẹn
Vẫn khôn vơi chút mộng ngày mai

Nguyễn Gia Khanh


hathai

Tổng số bài gửi : 33
Join date : 19/12/2012

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: KHÚC CHIỀU; KHÚC CHIỀU XUÂN; ĐỢI KHÚC XUÂN TÌNH

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết