TÌNH BẠN
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 


Rechercher Advanced Search

Keywords

phan  ngoc  Viet  post  thoi  đăng  

Latest topics
» MÙA ĐÔNG MONG CHỜ
Yesterday at 8:00 pm by minhsn12

» BƯỚC CHÂN CHIỀU THU
Sat Nov 10, 2018 3:19 am by minhsn12

» HUẾ MẾN YÊU
Thu Oct 04, 2018 9:36 pm by minhsn12

» CẢM THU
Sun Sep 30, 2018 3:46 am by minhsn12

» ĐI HỌC
Tue Sep 18, 2018 3:18 am by minhsn12

» THU
Sun Sep 02, 2018 5:16 pm by minhsn12

» Trăng Thu
Mon Aug 20, 2018 11:59 am by Cẩm Thanh

» CHÁY RỪNG CALI
Mon Aug 13, 2018 6:15 pm by minhsn12

» HUẾ NAY
Sun Aug 05, 2018 1:46 am by minhsn12

November 2018
MonTueWedThuFriSatSun
   1234
567891011
12131415161718
19202122232425
2627282930  

Calendar Calendar

Affiliates
free forum


CÕI MƠ

Go down

CÕI MƠ

Bài gửi by thyletrang on Wed Feb 24, 2016 1:00 pm

Cõi Mơ - thơ Thy Lệ Trang
Thể Liên Hoàn

























Em hãy dừng chân ở chốn này

Cùng ta chìm lắng những chua cay

Hàng dương bát ngát- bờ xanh thắm

Sóng biển rì rào- bọt trắng say!
Nguyệt thả đường tơ soi bóng nhỏ

Sương buông mà̀n khói phủ non đầy

Đêm tàn trải hết niềm tâm sự

Phó mặc dòng đời hối hả xoay




Tay đan tay, bóng đổ dài

Xôn xao mộng thắm đong đầy hương sen




Phố thị ngoài kia ngập ánh đèn

Muôn màu, muôn sắc cảnh đua chen

Đục trong nhân thế đời cay đắng

Bạc trắng đầu ai nỗi lụy phiền !

Vạn cổ Trang sinh hồn thổn thức

Nghìn xưa Hồ Điệp mộng buồn tênh

Ta, em có triệu lời thơ đẹp

Ấm áp ru tình cõi lãng quên




Lênh đênh bóng một con thuyền

Trùng dương sóng vỗ, mông mênh kiếp sầu!




Cố giấu trong hồn bao nỗi đau !

Đường mơ bàng bạc bóng trăng thâu

Mây buồn, sương nhạt giăng muôn nẻo

Đá lạnh, rêu xanh phủ một màu

Tình vỡ- em đi- đêm gọi nhớ

Bút treo- thơ khép- mực nghiêng sầu

Bên dòng nước nhỏ trôi ra biển

Tự dối lòng ta ...bởi bể dâu !!!



Thy Lệ Trang

Massachusetts
















THẦM MƠ



Sầu vương chất ngất mối tình này!

Khắc khoải đợi chờ đẫm lệ cay
Những tưởng cùng người bên gối mộng

Nào ngờ riêng bóng giữa cơn say!

Cả trời thương nhớ luôn tràn ngập

Một phút hờn ghen mãi ắp đầy

Đã tỏ nhưng sao còn oán trách?

Phó cho con tạo cứ vòng xoay!




Đêm đêm buông tiếng thở dài

Bâng khuâng dáng ngọc đi hài gót sen




Canh khuya thao thức trắng bên đèn

Hãy thấu cho người nghịch cảnh chen

Một gánh tương tư đà não nuột

Bao năm tơ tưởng luống ưu phiền

Vùi sâu kỷ niệm nghe tê tái

Chôn kín thư tình có nhẹ tênh?

Dẫu biết xa rồi sao vẫn đợi?

Nhủ lòng thôi nhé gắng mà quên!




Mơ dìu người bước xuống thuyền

Bềnh bồng sông nước, hàn huyên… lắng sầu!




Ấp ủ niềm riêng chuốt khổ đau

Không gì khuây khỏa suốt đêm thâu

Tình yêu năm cũ luôn sâu sắc

Mái tóc hôm nay dẫu bạc màu

Duyên nợ khó khăn đâu nản chí!

Ba sinh trắc trở lắm u sầu!

Xót xa, hụt hẫng lòng thầm trách

Khúc khích tiếng cười kẻ đón dâu.



Như Thu



DANG DỞ




Sao em dừng lại khúc quanh này

Chưa trọn mặn nồng, chia đắng cay

Chẳng cạn rượu tình như hẹn ước

Mà quên lời hẹn mãi cùng say

Lời thề chung thủy, trăng còn tỏ

Kỷ niệm thân thương, mộng vẫn đầy

Đã vội đoạn đành quay trở gót

Lòng như chiếc lá giữa vòng xoay




Mình ta độc ẩm đêm dài

Sương khuya lộp độp rơi đầy ao sen




Ngoài kia phố xá đã lên đèn

Có bóng hình ai đang lẫn chen ?

Em bước chân đi tìm ảo ảnh

Ta dừng gót lại với ưu phiền

Trắng tay, ân ái dần phai nhạt

Kém phận, nghĩa tình thoắt nhẹ tênh

Khép cửa, quay vào bên chén rượu

Mượn hơi men đắng để tìm quên




Bước chân lảo đảo xuống thuyền

Lênh đênh sóng nước cho quên nỗi sầu




Từng đêm gặm nhấm nỗi niềm đau

Dằng dặc canh dài bóng nguyệt thâu

Thư cũ lệ nhòa loang lổ mực

Vườn xưa cỏ úa nhạt phai màu

Hỏi trăng , lạnh lẽo, trăng hờ hững

Nhìn bóng, cô đơn, bóng tủi sầu

Trước mặt chông chênh đường quạnh vắng

Sau lưng bãi bể hóa nương dâu



Sông Thu



TRẢ LẠI




Trả lại cho em khung cảnh này

Gió bay hạt bụi mắt nào cay

Bên sông hoa rụng trôi lờ lững

Dưới nước cá trồi lượn đắm say

Tóc xõa phất phơ theo gió thoảng

Nắng nghiêng phai nhạt phủ vai đầy

Màn đêm buông xuống nào ai biết

Sương lạnh, hoàng hôn đã vội xoay !




Trăng lên hai bóng ngã dài

Bên hồ sánh bước, ngát mùi hương sen !




Nhà vắng người đi thiếu ánh đèn

Đâu còn ai nữa để đua chen

Mượn trăng chiếu sáng song thưa vắng

Nhờ gió thổi tan nỗi muộn phiền

Phương ấy xa xôi còn luyến nhớ ?

Nơi này thăm thẳm lại buồn tênh !

Nghĩa tình chỉ có thôi ngần ấy

Ai nỡ đành lòng sớm vội quên !




Thẩn thờ bước xuống khoang thuyền

Tâm tư bấn loạn sao yên nỗi sầu !




Ngăn cách vì đâu lắm khổ đau

Bao lần trằn trọc suốt canh thâu

Một mình cô lẽ phương xa lạ

Chiếc bóng đơn côi tóc bạc màu

Mơ ước ngày về thăm chốn cũ

Đắm say tình nối xóa cơn sầu

Cuộc đời thay đổi nào ai hiểu

Thương hải đêm dài hóa ruộng dâu



NS

Canada

thyletrang

Tổng số bài gửi : 25
Join date : 18/01/2016

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết